Em và anh tìm hiểu rồi đến với nhau, ban đầu thì cũng rất hạnh phúc, nhưng không hiểu sao tự bao giờ em không còn cảm giác như lúc đầu chúng ta yêu nhau nữa, em không còn cần anh nhắn tin hay đánh thức vào mỗi buổi sáng nữa, không biết vì em quá bận rộn với công việc hiện tại, hay là vì em đã hết yêu anh.
Nếu xét cho rằng em đã yêu một người khác mà thay lòng đổi dạ thì không phải anh à! Ngày ngày đi làm về, rồi đi làm thêm, em không còn thời gian mà tìm hiểu hay bắt đầu với một ai đó và kể cả anh em cũng nhát nhắn hay gọi điện nói chuyện nữa. Mà cho dù có loay hoay mãi, tìm kiếm mãi, cũng chẳng tìm ra được một bóng hình nào khác . Không lẽ chỉ đơn giản là hết yêu anh rồi sao!
Có lẽ chỉ đơn giản vậy thôi anh à! Cả em và anh đã trải qua mọi cung bậc cảm xúc trong tình yêu rồi thì phải. Da diết như lúc mới yêu, giận hờn cãi vả lúc xa nhau, rồi lại quấn quýt, nhung nhớ sau thời gian dài xa cách, đau đớn khi hai ta gặp phải những khó khăn trở ngại, cuối cùng là an yên bình thản bên nhau đến bây giờ.Đã trải qua tất cả để ở bên nhau vậy tại sao bây giờ lòng em lại trống vắng thế hả anh.
Hay đơn giản vì chúng ta đã gần nhau quá, thân thuộc nhau quá mà không nhận ra bên nhau chỉ là một thói quen khó bỏ thôi. Đã rất lâu rồi em chẳng còn những rung động, em quên bẵng đi nhung nhớ anh là như thế nào, em cũng chẳng còn tha thiết với những cuộc cãi vã. Đúng hay sai đối với em chẳng còn quan trọng.
Tình yêu không lẽ cũng có hạn sử dụng, nếu đã có tại sao không ai cho em biết phải bảo quản nó như thế nào? Tình yêu của em và anh cũng hết hạn sử dụng rồi sao? Em chẳng thấy buồn vì mình không còn những cảm giác đó, em chỉ thấy hối tiếc vì đã đánh mất tình yêu của chúng ta lúc nào không hay, em tiếc nuối những đoạn đường mà chúng ta cùng nhau trải qua. Có ai đó có thể giúp em, rằng em phải quyết định như thế nào đây, buông bỏ có lẽ là khó khăn nhưng tiếp tục để làm gì khi bên nhau chỉ còn là một thói quen mà chẳng phải là cảm xúc. Quyết định thế nào đây khi hai con tim vẫn bên nhau nhưng nhịp đập ngày càng lỗi.
Cứ ngỡ, chỉ có những thứ không biết trân trọng thì sẽ mất đi…Vậy mà có những thứ em trân trọng rất rất nhiều lại không thể nào giữ được. Cứ ngỡ trong tình yêu mỗi người vẫn cần có một cuộc sống riêng, chỉ cần chạm tay nhau và thấy bên cạnh mình còn có người tha thiết vậy là đủ. Em đã sai khi chẳng quá thờ ơ với tình yêu của mình. Cây muốn sống thì phải được tưới nước đầy đủ. Có lẽ em chỉ chăm chỉ bắt sâu mà quên tưới nước cho tình yêu của mình.
Có lẽ chúng ta nên tạm xa nhau một thời gian trong lúc này, em nghĩ nên vậy, để em xa anh và cảm thấy cần anh như ngày xưa. Và em tin nếu là của nhau chắc chắn sẽ quay về. Hãy cho em thời gian anh nhé, thời gian để em sắp xếp lại công việc, và thời gian để em đặt anh lại đúng với vị trí bấy lâu nay trong tim em và cũng để cho em biết được liệu có phải là em đã hết yêu anh, hết cảm giác với anh rồi hay không. Cho dù là kết quả nào, nếu cảm giác chán chường như bây giờ thì cũng chỉ là hết rồi rồi chớ không phải em phản bội đúng không anh?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét