Thứ Hai, 16 tháng 11, 2015

ĐÃ QUAY LƯNG RỒI, THÌ ĐỪNG NHÌN LẠI…



Tình yêu, vốn dĩ là chuyện của cảm xúc. Chúng ta đến với nhau vì rung động, cũng có thể chia ly vì một trong hai đã không còn vấn vương đối phương nữa. Em không trách cứ anh thay đổi, càng không đổ lỗi cho tình yêu của chúng ta trước đây là giả dối. Em sẽ níu giữ anh bằng tất cả nỗ lực trong tình yêu của em, nhưng nếu anh vẫn muốn buông tay, thì em chẳng còn cách nào khác.

Chuyện cảm xúc thay đổi, không phải lỗi của riêng ai, chỉ là yêu thương đã phai mà không cách nào tô đậm. Nếu buông tay vì hết yêu thương, nếu quay lưng đi trước vì cảm xúc đã vơi đã cạn, vậy thì hãy quyết tâm để đừng bao giờ muốn trở về.

Em đã phải trải qua một quãng thời gian dài tập chịu đựng đau thương, học cách giữ chặt trái tim đầy vết nứt để không trơ lỳ chạy tới bám chặt lấy tay anh níu kéo, cũng cố gắng để nửa đêm không đột nhiên thức giấc thấy nước mắt thấm đẫm gối, hoang hoải ngày qua ngày chấp nhận rằng, em phải để anh bước ra khỏi cuộc sống của em, vĩnh viễn.

Vậy mà hà cớ gì anh đã đi rồi lại quay về? Chuyện tình tưởng như đã chôn vùi vĩnh viễn dưới gót giày anh giẫm lên ngày nào, cương quyết cắt bỏ hy vọng cuối cùng của em khi đó, giờ lại được anh mang trở lại để xin thứ tha. Anh nói xem, em có thể coi như chưa có đổ vỡ chia ly như anh nói, hay không?


Người ta từng nói, những gì đã từng nhẫn tâm cắt đứt, sẽ không còn cơ hội nối liền. Huống chi em đã đốt sạch hy vọng lẫn cảm xúc nơi anh, chứ chẳng còn nuôi dưỡng mảnh tình cũ với những kỷ niệm khi xưa một chút nào. Anh nghĩ, anh có thể quay về như chưa có chuyện gì xảy ra sao?

Thậm chí em vẫn còn nhớ mồn một cảm giác suy sụp hoàn toàn khi trông bóng anh lạnh lẽo bước đi, nỗi đau khắc sâu vào da thịt, vào trái tim khi ấy, so với những giọt nước mắt hối hận giả dối bây giờ của anh, khổ sở hơn gấp trăm nghìn lần.

Anh, dựa vào cái gì để xin em tha thứ? Dựa vào cái gì mà nghĩ em sẽ ngoan ngoãn nghe theo anh, cùng nhau bắt đầu lại?
Anh, giờ phút này đây trở nên nực cười biết nhường nào!
Em không phải là người thay thế để anh tìm về những lúc thất bại hay đổ vỡ, càng không phải là người dễ dãi đến nỗi có thể sau bao tổn thương anh gây cho, vẫn một lòng yêu thương anh không thay đổi.

Làm gì có ai mãi đứng đợi sau lưng anh? Làm gì có ai vẫn giữ vẹn nguyên được mối tình khi đã bị đối phương buông tay rồi nhẫn tâm vứt bỏ?
Đã quay lưng rồi, thì đừng hối hận. Ngày đó anh đi, giữa chúng ta đã chấm hết. Và cũng từ ngày đó trở đi, em bắt đầu cảm thấy may mắn, vì một người không xứng đáng, đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc sống của em, như thế!

10 NĂM YÊU NHAU KHÔNG BẰNG 1 ĐÊM “ĂN NẰM” ĐÚNG LÚC


Ngày hôm nay, tôi khoác lên mình bộ váy xanh dương dịu dàng, trang điểm thật đẹp, bắt một chuyến taxi để đến dự đám cưới mà tôi đã từng mơ về nó rất nhiều, chỉ có điều trong mơ tôi là cô dâu còn ngoài đời, tôi chỉ là một vị khách.
Tôi bắt đầu yêu anh từ cách đây tròn 10 năm. Mối tình đầu thời học trò chẳng mấy ai nghĩ sẽ đậm sâu đến thế nhưng tôi và anh đã thực sự yêu thương nhau hết mình, cùng nhau trưởng thành và bước qua những gian khó đầu đời. Anh là người đàn ông ít nói, dáng vẻ lạnh lùng nhưng lại nồng nhiệt và chân thành hơn bất cứ ai tôi từng gặp. Ở bên anh tôi luôn cảm thấy an toàn và yên bình.
Chúng tôi đã nghĩ đến đám cưới, ai quen biết chúng tôi cũng đã sẵn sàng nhận thiệp mừng. Ấy vậy mà chuyện chẳng ai ngờ…
10 năm yêu nhau không bằng 1 đêm “ăn nằm” đúng lúc
Có điều trong mơ tôi là cô dâu còn ngoài đời, tôi chỉ là một vị khách. (ảnh minh họa)
10 năm yêu nhau, chúng tôi chưa bao giờ đi qua giới hạn. Tôi không muốn chuyện đó xảy ra trước đám cưới. Nhiều lần anh bày tỏ muốn “vượt rào” nhưng tôi khăng khăng cự tuyệt. Tôi khóc và nói rằng “Nếu anh yêu em thì anh phải giữ gìn cho em chứ!”. Dù không thể hiện ra, tôi nghĩ anh đã thất vọng rất nhiều. Đó là lý do khi có người con gái khác tình nguyện dâng hiến cho anh, anh đã ngã vào lòng cô ta nhanh chóng. Họ vụng trộm với nhau bắt đầu từ một chuyến công tác dài ngày ở nước ngoài. Mối quan hệ cứ thế tiếp diễn trong thầm lặng vì cô gái đó cũng đã có bạn trai.
Từ ngày có cô ấy, anh không còn mặn mà với tôi nữa. Mặc cho tôi tìm mọi cách níu kéo anh thì anh vẫn xa tôi dần dần. Tôi thấy anh đau khổ khi cô gái đó còn dùng dằng chưa muốn chia tay người yêu để toàn tâm toàn ý đến với anh. Tôi thấy anh trong cơn say thì thầm gọi tên cô ấy. Tôi thấy anh ngay cả khi đi bên tôi mắt vẫn cứ lơ đễnh đến hình bóng khác. Tôi hiểu rằng tôi mất anh thật rồi.
Tôi đã khóc bao nhiêu đêm, tôi chẳng còn nhớ nữa. Chỉ biết là đến một ngày khi thấy mặt trời ló rạng qua khe cửa, cảm giác duy nhất tồn tại trong tôi là trống rỗng.
Tôi nghĩ: “Thôi được, nếu anh đã muốn cô ấy đến thế, để tôi tác thành cho 2 người.”. Tôi chủ động tìm đến anh bạn trai kia, chủ động tán tỉnh, mời gọi và “cái ngàn vàng” tôi luôn giữ gìn đó, tôi trao cho người tôi chẳng hề yêu thương. Cái kết cho chuyện tình 10 năm của chúng tôi là gì? Là cả hai đều “ăn nằm” với người khác.
10 năm yêu nhau không bằng 1 đêm “ăn nằm” đúng lúc
Tôi bắt đầu lao đến những chuyện tình một đêm (ảnh minh họa)
Sau khi biết chuyện anh bạn trai lên giường với tôi, cô gái kia chia tay ngay lập tức. Anh hạnh phúc vì có được cô ấy mà chẳng biết tới câu chuyện phía sau. Tôi thì bắt đầu lao đến những chuyện tình một đêm. Nằm trong vòng tay một kẻ xa lạ mới quen, tôi chỉ biết rơi nước mắt.
Và hôm nay là ngày anh lấy cô gái ấy. Tôi không biết có nên chúc phúc cho 2 người họ hay không? Là anh sai vì quá yếu lòng hay là tôi sai vì quá khuôn mẫu? 10 năm yêu nhau không bằng một lần lên giường đúng lúc.

ANH ĐI GÁI NHƯ VẬY ĐỦ CHƯA? NẾU ĐỦ RỒI THÌ MÌNH CƯỚI NHAU ĐI

                                                        Mình cưới nhau đi
Ngày Lan gặp Phong là lúc cô vừa trải qua một mối tình sâu đậm với người yêu cũ. Người yêu của Lan qua nước ngoài du học và định cư bên đó nên họ đành phải chia tay nhau. Lan không có cảm giác với bất kỳ ai nữa cho đến 2 năm sau khi cô gặp Phong.
Phong là gã đàn ông phong lưu đa tình, anh không nhớ nổi mình đã cặp kè với bao nhiêu cô nữa. Nhiều người biết tính Phong như vậy nhưng vẫn tình nguyện “xin chết” vì anh. Phong có nụ cười khiến người đối diện mê mẩn, đôi mắt biết nói khiến ai cũng muốn chìm đắm trong đó.
Nhìn Lan lạnh lùng và xinh đẹp nên Phong nảy sinh ý định cưa cẩm. Phải mất đến 3 tháng Lan mới nói chuyện cởi mở với Phong. Khi đã thân quen rồi thì Phong đưa Lan đi chơi khắp phố phường. Lan dần lấy lại nụ cười, cô vui vẻ hơn, dễ gần hơn. Thú thực Phong thấy thích con người của Lan. Ở bên cô anh thấy ấm áp và bình yên vô cùng. Lan khác với những cô gái mà anh từng quen, cô giản dị, chân thành và không đòi hỏi.
Lan hạnh phúc với những gì Phong mang lại và rồi họ yêu nhau 1 cách rất tự nhiên. Lan yêu Phong chân thành và trong sáng. Cô không quan tâm đến những gì trong quá khứ của Phong vì cô nghĩ con người ai chẳng có quá khứ, miễn hiện tại anh tốt với cô là đủ.
Lần đầu tiên bên một cô gái, Phong nghĩ đến chuyện tương lai. Họ cùng mơ mộng về tổ ấm có hai vợ chồng và con cái. Lúc yêu thì trong mắt mọi người cái gì cũng là màu hồng. Nhưng rồi thói phong lưu của anh vẫn chứng nào tật nấy. Lan đi công tác vài tuần, ở nhà Phong đã đèo vài cô em xinh tươi đi chơi cùng.
Kể ra con trai cũng hay thật, dù đã có người yêu nhưng họ vẫn vô tư bên cạnh người khác mà chẳng hề áy náy gì. Một hôm Lan đang làm việc thì cô bạn của Phong có gọi:
– Hôm qua tao thấy lão Phong con bé chân dài nào đó đi bar đấy, mà đi bar xong rồi chúng đưa nhau đi đâu nữa thì ai mà chả biết.
Lan rụng rời chân tay. Về đến Hà Nội, Phong lại ân cần bên cô như ngày trước. Lan vu vơ hỏi:
– Mấy ngày qua anh có làm gì có lỗi với em không đấy?
– Em không tin tưởng anh hay sao mà nói vậy?
– Em chỉ hỏi vậy thôi, chứ anh làm gì em biết rõ mà.
Phong như chột dạ.
– Anh cứ đi gái thỏa thích đi, em không cản đâu.
Nói rồi Lan bỏ đi, còn Phong thì nỉ non xin lỗi, thề thốt này nọ. Lan như biến mất hoàn toàn khiến Phong như phát điên. Lúc này anh nhận ra Lan quan trọng với anh đến nhường nào.
Anh đi gái như vậy đủ chưa? Nếu đủ rồi thì mình cưới nhau đi
Lan cũng nhớ Phong đến điên dại nhưng cô sợ lấy nhau về Phong sẽ lại ngựa quen đường cũ. Cô sợ sự phản bội, cô sợ, sợ lắm nên Lan đang cố lẩn tránh Phong. Đúng lúc này thì Lan phát hiện mình có thai. Lan không biết nên vui hay nên buồn nữa. Rồi Phong tìm ra cô, nhìn anh xơ xác đến tiều tụy. Anh ôm Lan khóc xin lỗi, anh luôn miệng nói: “Anh sai rồi”. Lan đẩy Phong ra nhìn sâu vào mắt anh rồi nói:
– Anh đi gái như vậy đủ chưa? Nếu đủ rồi thì mình cưới nhau đi.
Phong ngơ ngác nhìn Lan mất mấy giây rồi anh mới thốt nên lời:
– Em nói gì cơ, mình cưới nhau ư?
– Anh không muốn sao?
– Em đang nói thật đấy à?
– Đúng vậy.
Thấy thái độ của Phong, Lan nhếch mép cười chua chát. Chắc anh ta lại sợ và sẽ biến mất như con rùa rụt cổ mà thôi. Anh ta đang diễn kịch yêu cô thôi, tình yêu đó làm gì không đủ lớn để anh ta có thể… làm đám cưới với cô. Lan toan quay bước bỏ đi, thì Phong níu tay cô lại:
– Em đi đâu đấy, em đừng hòng trốn khỏi anh lần nữa. Em nói mình cưới nhau là em nói thật chứ. Em đồng ý làm vợ anh sao?
Câu nói của Phong khiến Lan ngạc nhiên, cô quay lại nhìn Phong rồi nói:
– Đúng vậy, mình cưới nhau đi. Em có thai rồi.
Phong ngạc nhiên, ngỡ ngàng rồi ôm và nhấc bổng Lan lên:
– Em nói anh được làm bố sao? Thật chứ, vậy mình cưới nhau đi. Anh sẽ thay đổi, anh hứa đấy. Cảm ơn em đã cho anh 1 cơ hội.
Lan khóc, giọt nước mắt hạnh phúc. Cuối cùng họ cũng làm đám cưới và ở bên nhau. Phong tu chí làm ăn, không còn tụ tập bạn bè. Anh kiếm tiền về nuôi vợ con. Phong chiều chuộng cậu con trai vô cùng. Người ta nói đúng khi đàn ông được làm bố, họ thực sự thay đổi… thay đổi theo 1 chiều hướng tốt hơn. Nhìn Phong tự hào khi có con, Lan mỉm cười hạnh phúc.

Gió đông lạnh hay trái tim em còn khắc khoải cô đơn?

Mười một nhớ lắm những  cơn gió rét buốt của mùa đông, nhớ lắm những khăn len, áo dạ, nhớ lắm những cái xuýt xoa ủ ấm. Tháng Mười Một không nắng. Không mưa. Không anh. Lòng em khắc khoải cô đơn giữa phố mùa đông. Là gió mùa đông lạnh hay trái tim em cô đơn anh nhỉ?

thang 11 khong a 2
Tháng 11 mắt em đượm buồn
Thoáng chốc thế là hết mùa thu. Em vẫn chưa kịp tìm một người bạn đồng hành với mình lang thang giữa lòng Hà Nội, hít hà mùi hoa sữa mà nhiều người vẫn cho rằng nồng đến khó chịu. Em cũng chẳng kịp yêu thương thêm chút nữa mùa thu vàng hanh hao với thứ cô đơn len lỏi khắp những ngõ vắng, đường quen.

Vậy mà lại sắp qua. Sắp qua một mùa nhớ người xưa đến nhột nhạt khó chịu. Tháng Mười Một về, nhớ một mùa đông không anh!
Cái tiết trời đủ se se để mặc thêm một áo khoác mỏng, để ngong ngóng dự báo thời tiết xem bao giờ sẽ có gió mùa, và sẽ lạnh.

Tháng Mười Một về, em nhìn màn hình điện thoại, nhớ một tin nhắn từ những mùa đông năm nào xa xôi lắm, “Em mặc ấm, trời lạnh đấy”!
Trời bây giờ chưa mùa đông đâu anh. Nhưng cô đơn thì cứ kéo dài lê thê từ thu sang đông chậm rãi. Em vẫn thích được cho tay vào túi áo của anh, ngậm kẹo gừng và nghe những câu chuyện nhỏ nhặt, những mảnh vụn cuộc sống giữa hai người. Em vẫn thích được anh quàng khăn, cái kiểu quàng chẳng giống ai mà mỗi lần em chê xấu, anh nhăn nhó mắng yêu: “thế mới ấm”. Em vẫn thích mỗi lần đi đâu về, anh lại hỏi có lạnh không, lại ân cần như chăm một con mèo dễ ốm.
Vậy ra là em nhớ anh, em nhớ những mùa đông lạnh mà không cô đơn, bình dị trôi qua.
Tháng Mười Một rồi, chẳng mấy mà hết năm. Chẳng mấy mà rét đậm. Chẳng mấy mà bâng khuâng.

Mùa đông năm ngoái chưa qua, tháng Mười Một vừa kết lại, anh đi. Mùa đông năm nay còn chưa tới, tháng Mười Một mới chợt về, anh đang ở đâu?
Anh có biết rằng, mùa này trời sắp lạnh? Anh có hiểu rằng em cần anh lắm, như tháng Mười Một cần gió đông?

Tháng Mười Một nhớ lắm những rét buốt của mùa đông, nhớ lắm những khăn len, áo dạ, nhớ lắm những cái xuýt xoa ủ ấm.
Tháng Mười Một không nắng. Không mưa. Không anh.

thang 11 khong anh
Mọi thứ rơi vào chùng chình nhớ thương không thể thoát ra được. Con người xa nhau thường đổ lỗi cho số phận, duyên nợ. Nhưng thực ra, duyên số và định mệnh chỉ là lý do ngụy biện cho lỗi lầm của con người. Cái lỗi không biết giữ yêu thương, không biết trân trọng tình cảm mà vô tình làm rơi mất những điều thân thuộc.

Em bỗng thấy tháng Mười Một khóc. Khóc trong nỗi nhớ vô vàn, trong cái thèm đến nao lòng tiết trời lạnh lẽo. Tháng Mười Một không lạnh thì đâu phải là Tháng Mười Một, anh nhỉ?
Em không anh, em cũng chẳng còn là em nữa. Có những nỗi đau không thể khóc được. Mọi thứ đều có lý do riêng của nó, nhưng lý do của người này có thể làm đau người khác. Cũng như lời cuối cùng anh nói với em lại là lời chia tay. Chia tay vì không hợp. Chia tay vì chữ duyên. Chia tay vì tình yêu chưa trọn.

Lại một tháng mới bắt đầu. Lại một nỗi nhớ nữa kéo dài. Em chờ mùa đông, em cũng chờ anh quay lại.
Chỉ là chờ cho vơi bớt nhớ, vì lòng em phút chốc yếu đuối giữa khoảnh khắc giao thời, giữa chênh vênh lạnh lẽo.
Em sẽ đi qua mùa đông không anh như thế nào

thang 11 khong a 3

Tháng Mười Một  luôn chứa nhiều tâm trạng buồn đến nao lòng! Nhưng hãy cứ buồn, cứ vui đó mới là cuộc sống các bạn ạ! Chúc các bạn có một tháng Mười Một  ý nghĩa nhé!

Hết yêu có phải là kẻ phản bội không?


Không hiểu sao tự bao giờ em không còn cảm giác như lúc đầu chúng ta yêu nhau nữa, em không còn cần anh nhắn tin hay đánh thức vào mỗi buổi sáng nữa, không biết vì em quá bận rộn với công việc hiện tại, hay là vì em đã hết yêu anh.


Em và anh tìm hiểu rồi đến với nhau, ban đầu thì cũng rất hạnh phúc, nhưng không hiểu sao tự bao giờ em không còn cảm giác như lúc đầu chúng ta yêu nhau nữa, em không còn cần anh nhắn tin hay đánh thức vào mỗi buổi sáng nữa, không biết vì em quá bận rộn với công việc hiện tại, hay là vì em đã hết yêu anh.

Nếu xét cho rằng em đã yêu một người khác mà thay lòng đổi dạ thì không phải anh à! Ngày ngày đi làm về, rồi đi làm thêm, em không còn thời gian mà tìm hiểu hay bắt đầu với một ai đó và kể cả anh em cũng nhát nhắn hay gọi điện nói chuyện nữa. Mà cho dù có loay hoay mãi, tìm kiếm mãi, cũng chẳng tìm ra được một bóng hình nào khác . Không lẽ chỉ đơn giản là hết yêu anh rồi sao!



Có lẽ chỉ đơn giản vậy thôi anh à! Cả em và anh đã trải qua mọi cung bậc cảm xúc trong tình yêu rồi thì phải. Da diết như lúc mới yêu, giận hờn cãi vả lúc xa nhau, rồi lại quấn quýt, nhung nhớ sau thời gian dài xa cách, đau đớn khi hai ta gặp phải những khó khăn trở ngại, cuối cùng là an yên bình thản bên nhau đến bây giờ.Đã trải qua tất cả để ở bên nhau vậy tại sao bây giờ lòng em lại trống vắng thế hả anh.

Hay đơn giản vì chúng ta đã gần nhau quá, thân thuộc nhau quá mà không nhận ra bên nhau chỉ là một thói quen khó bỏ thôi. Đã rất lâu rồi em chẳng còn những rung động, em quên bẵng đi nhung nhớ anh là như thế nào, em cũng chẳng còn tha thiết với những cuộc cãi vã. Đúng hay sai đối với em chẳng còn quan trọng.

Tình yêu không lẽ cũng có hạn sử dụng, nếu đã có tại sao không ai cho em biết phải bảo quản nó như thế nào? Tình yêu của em và anh cũng hết hạn sử dụng rồi sao? Em chẳng thấy buồn vì mình không còn những cảm giác đó, em chỉ thấy hối tiếc vì đã đánh mất tình yêu của chúng ta lúc nào không hay, em tiếc nuối những đoạn đường mà chúng ta cùng nhau trải qua. Có ai đó có thể giúp em, rằng em phải quyết định như thế nào đây, buông bỏ có lẽ là khó khăn nhưng tiếp tục để làm gì khi bên nhau chỉ còn là một thói quen mà chẳng phải là cảm xúc. Quyết định thế nào đây khi hai con tim vẫn bên nhau nhưng nhịp đập ngày càng lỗi.

Cứ ngỡ, chỉ có những thứ không biết trân trọng thì sẽ mất đi…Vậy mà có những thứ em trân trọng rất rất nhiều lại không thể nào giữ được. Cứ ngỡ trong tình yêu mỗi người vẫn cần có một cuộc sống riêng, chỉ cần chạm tay nhau và thấy bên cạnh mình còn có người tha thiết vậy là đủ. Em đã sai khi chẳng quá thờ ơ với tình yêu của mình. Cây muốn sống thì phải được tưới nước đầy đủ. Có lẽ em chỉ chăm chỉ bắt sâu mà quên tưới nước cho tình yêu của mình.

Có lẽ chúng ta nên tạm xa nhau một thời gian trong lúc này, em nghĩ nên vậy, để em xa anh và cảm thấy cần anh như ngày xưa. Và em tin nếu là của nhau chắc chắn sẽ quay về. Hãy cho em thời gian anh nhé, thời gian để em sắp xếp lại công việc, và thời gian để em đặt anh lại đúng với vị trí bấy lâu nay trong tim em và cũng để cho em biết được liệu có phải là em đã hết yêu anh, hết cảm giác với anh rồi hay không. Cho dù là kết quả nào, nếu cảm giác chán chường như bây giờ thì cũng chỉ là hết rồi rồi chớ không phải em phản bội đúng không anh?